BỆNH DẠI CHÓ, MÈO VÀ CÁC BIỆN PHÁP PHÒNG CHỐNG


Bệnh dại là bệnh truyền nhiễm nguy hiểm chung cho người và nhiều loài động vật (chó, mèo...), bệnh do vi rút có hướng thần kinh gây ra. Đặc điểm của bệnh là vi rút dại tác động vào hệ thống thần kinh gây rối loạn thần kinh trung ương tạo trạng thái hoảng loạn (điên dại) cho chó, mèo và người. Đặc biệt chó, mèo mắc bệnh Dại có thể truyền lây cho người qua vết cắn, cào và liếm vào vết thương hở. Tỷ lệ mắc và chết có thể lên đến 100% (nếu không có biện pháp xử lý kịp thời).

Nguồn mang mầm bệnh chủ yếu là chó chiếm khoảng 97 %, mèo và các động vật khác chiếm khoảng 3% .

Đường lây truyền: Chủ yếu qua 2 con đường.

Trực tiếp: Vi rút dại được truyền trực tiếp từ chó, mèo bị bệnh dại sang chó, mèo khỏe mạnh và người qua nước bọt tại vết cắn.

Gián tiếp: Do chó, mèo và người có các vết thương hở tiếp xúc với nước bọt của chó, mèo bị dại.

Vi rút không sinh sản ở vết cắn hoặc các vết thương hở mà cư trú ở đó một thời gian để thích nghi, sau đó theo dây thần kinh về hạch rồi vào thần kinh trung ương. Thời gian ủ bệnh (từ khi bị cắn đến khi phát bệnh) dài hay ngắn phụ thuộc vào vết cắn ở gần hay xa thần kinh trung ương (não bộ - đầu) và loài động vật; độ nông sâu của vết cắn; số lượng, độc lực của vi rút trong nước bọt. Ở chó, mèo thời gian ủ bệnh có thể kéo dài từ vài tuần đến vài tháng, có thể lâu hơn, nhưng trước 10 - 15 ngày phát bệnh con vật thường thải vi rút qua nước bọt gây nhiễm cho người và động vật khác qua vết cào, cắn,…

Triệu chứng:  

* Đối với chó: Chó mắc bệnh dại thường xảy ra ở hai thể

-  Thể điên cuồng: Chó dại lên cơn dữ dội, hàm trễ, mắt đỏ ngầu, mất thần sắc tạo thành bộ mặt dữ tợn, chảy dãi, xùi bọt mép trắng như xà phòng, không còn cảm giác, đi như điên, lao vào mọi người kể cả chủ để cắn xé. Chó mắc dại thường sợ gió, sợ nước, bỏ nhà đi lung tung có khi hàng chục km, bạ gì ăn đấy, đôi khi nuốt cả vật lạ, những cơn điên như thế nối tiếp; chó gầy rất nhanh rồi chuyển sang bại liệt và chết.

- Thể bại liệt: Chó thể hiện các trạng thái bất thường: Buồn bã, ngơ ngác, bồn chồn, ăn ít hay bỏ ăn, sau đó lặng lẽ chui vào xó tối nằm lì - gọi là thể dại “câm” hay thể dại “im lặng”, vài ngày sau đó chó bị liệt chân, liệt hàm (hàm trễ), lưỡi thè ra, nước dãi chảy tự do và không cắn được, chó gầy sút nhanh, nằm một chỗ rồi chết. Riêng chó con ít khi gặp ở thể dại điên cuồng, phần lớn chó con bị bệnh hay mơn chớn cắn hoặc liếm chân người, buồn bã, rồi chết sau từ 3 - 5 ngày trong trạng thái bại liệt hoàn toàn (Thể dại này rất nguy hiểm do khó nhận biết).

*  Đối với mèo:

Mèo ít bị mắc bệnh dại hơn chó, khi mèo mắc bệnh thường có biểu hiện núp mình vào chỗ vắng, bóng tối, hay kêu, bồn chồn, không nằm yên một chỗ, khi người chạm vào thì cắn hoặc cào rất mạnh.

Các biện pháp phòng, chống:

* Phòng bệnh: Tiêm phòng vắc xin Dại cho chó, mèo là biện pháp chủ động và hiệu quả nhất để phòng, chống bệnh dại, thực hiện tiêm vắc xin phòng bệnh dại cho chó, mèo theo quy định 01 lần/năm. Khi nuôi chó, người nuôi phải khai báo với trưởng thôn, tổ trưởng tổ dân phố để quản lý theo quy định; phải thường xuyên xích hoặc nhốt chó trong chuồng nuôi, không được thả rông để chó cắn người; khi đưa chó ra nơi công cộng phải có dây xích, rọ mõm và có người dắt; hằng ngày vệ sinh sạch sẽ chuồng nuôi.

Đối với UBND cấp xã cần lập sổ quản lý chó nuôi chi tiết đến từng hộ, xử lý nghiêm các trường hợp chống đối, không thực hiện tiêm phòng Dại cho chó nuôi theo quy định.

* Chống dịchKhi phát hiện chó, mèo có những biểu hiện bất thường như bỏ ăn hoặc ăn ít, sốt cao, hung dữ, nghi mắc bệnh dại phải nhốt cách ly để theo dõi, đồng thời báo cáo ngay với Nhân viên thú y xã, Chính quyền địa phương, Trạm Chăn nuôi và Thú y nơi gần nhất để xác minh và áp dụng các biện pháp chống dịch kịp thời. Nghiêm cấm vận chuyển, giết mổ chó, mèo và các động vật nghi nhiễm dại trong vùng có dịch; giám sát chặt chẽ bệnh dại trên địa bàn; tiêu huỷ xác động vật nghi chết vì bệnh dại, tiêu độc môi trường chăn nuôi; triển khai tiêm phòng bao vây bằng vắc xin Dại cho toàn bộ đàn chó, mèo ở nơi nghi chó, mèo mắc bệnh Dại. Trong trường hợp chó cắn người cần phải đưa người đến cơ quan y tế dự phòng để kiểm tra và tiêm phòng kịp thời.

Để chủ động phòng, chống bệnh dại trên đàn chó, mèo bảo vệ sức khỏe, đảm bảo an toàn tính mạng của nhân dân. Các hộ nuôi chó, mèo cần thực hiện tốt “5 không”: Không nuôi chó, mèo khi chưa khai báo với chính quyền địa phương; Không nuôi chó, mèo không được tiêm vắc xin phòng bệnh dại; Không nuôi chó thả rông; Không để chó cắn người; Không nuôi chó, mèo gây ô nhiễm môi trường./.

Ngày đăng: 24/05/2019 Tác giả: Nguyễn Thị Hậu - Chi cục Chăn nuôi &Thú y - Số lần được xem: 27

Dịch bệnh, BVTV


ĐƠN VỊ THUỘC CƠ SỞ


Liên kết website